Điều mình học được gần đây
Mỗi con người, mỗi cá thể đều chiến đấu với mớ hỗn độn của riêng họ. Vì thế việc so sánh giữa những cuộc chiến xem cái nào tàn khốc, đẫm máu hơn thật vô nghĩa. Thế nhưng con người với mỗi phương diện nhìn khác nhau, lại cảm thấy nỗi đau và những gì mình trải qua luôn tồi tệ hơn người khác. Hay đối với những người có cái nhìn bao quát và với một lòng thấu cảm sâu sắc, họ cũng có thể luôn mỉm cười nhẹ nhõm với vấn đề của mình và nói: "Nỗi đau của mình có là bao, còn nhiều người khổ sở chật vật với cuộc sống của họ hơn kia mà!" "Còn đầy rẫy những câu chuyện tệ hơn đang xảy ra ngoài kia, tổn thương mà mình đang nhận chưa là gì cả đâu". Tưởng rằng những lời nói đó là suy nghĩ tích cực, nhưng so sánh nỗi đau của mình với người khác chưa bao giờ là một điều đúng đắn. Nó có thể giúp ta nhẹ nhõm tiến tới phía trước, nhưng sẽ khiến ta quên giá trị của chính mình, rằng trải qua những nỗi đau như vậy, ta vẫn là người xứng đáng được hạnh phúc. Không phải cứ tất thảy trải qua khổ đau, là dù điều ấy kéo dài và không tệ hơn thì có nghĩa nó là điều bình thường.
Con người nào cũng đều có quyền mưu cầu hạnh phúc.
Không ai xứng đáng bất kì tổn thương nào bởi người khác.
Và chính mỗi chúng ta cũng vậy, nếu không muốn bị đối xử tệ bạc và không được thấu cảm bởi người khác, hãy mở lòng bao dung với nỗi đau của họ trước. Rằng mỗi khi bị người khác tổn thương, thay vì mắng trách họ, thay vì rời bỏ và nói rằng họ không hiểu ta (Điều này nếu được nói ra nhiều lần sẽ thật ngớ ngẩn, bởi vốn dĩ chẳng ai có thể nhìn thấy và cảm nhận được mọi thứ 100% dưới phương diện của bạn đâu. Và việc họ không thể hiểu hoàn toàn cũng chẳng phải lỗi của họ, quan trọng là họ đã cố gắng để hiểu như thế nào). Ta có thể chỉ đơn giản giải quyết mọi thứ với một câu nói:
"Cậu làm như vậy là sai rồi. Tớ hiểu cậu có nỗi đau riêng, nhưng như vậy không có nghĩa là tớ không có. Hãy thấu hiểu, nhìn nhận sự cố gắng của nhau và đừng gây tổn thương cho người khác."
Cũng đừng bao giờ bác bỏ sự cố gắng của đối phương và nói rằng họ không hiểu bạn. Đó là sự kết luận nông cạn và hẹp hòi lắm đó. Nếu họ không hiểu bạn và cũng chẳng muốn hiểu, thì có lẽ họ không còn ngồi đây tới tận bây giờ để nghe bạn nói những câu trách móc vô nghĩa lúc này đâu.
Kết luận, bài học gần đây mình rút ra được có lẽ là không sự thấu hiểu nào là hoàn toàn, và nó cũng không phải là điều cần thiết để con người cảm thấy được thông cảm. Sự cảm thông đôi khi chính là sự cố gắng của đối phương. Và niềm đau, sai lầm, cũng như quá khứ của mỗi con người một khác, đừng so sánh chúng mà hãy nhìn xem ngày hôm nay điều ấy còn ảnh hưởng tới hiện tại không. Nếu không thì nó càng là lí do để bạn chẳng phải than phiền gì về nó nữa.
Chúc các bạn sớm an lòng với những niềm đau. Và đừng quên,
Our scars make us who we are
Wear them proudly, and move forward.


Comments
Post a Comment