The Third Wife (2019)
Số mệnh của Mây như chính dòng nước ngả vào tay nàng trên chuyến đò dẫn nàng tới mái nhà mới, tới người chồng nàng chưa một lần gặp mặt, tới một thân phận mà suốt đời suốt kiếp nàng sẽ sống cùng. Một người vợ, người vợ ba.
Hình ảnh dòng nước như đại diện cho người phụ nữ thời ấy vậy. Đó là mặt hồ phẳng lặng như chính sự cam chịu, chấp nhận vận mệnh của người con gái thời ấy, nó theo Mây ngay từ những thước phim đầu tiên. Đó là dòng nước suối trong veo, róc rách bên vách đá khi nàng gột rửa tấm thân ngọc ngà trắng ngần, cùng mái tóc dài đen nhánh đã lớn theo cùng nàng suốt bao năm tháng. Đó là Mây, khi thấy bản thân mình vô định nổi trôi trên dòng nước lặng. Đôi mắt vô hồn, em không còn biết mình đang sinh con vì điều gì, hay đơn giản em đang sống vì điều gì nữa. Mây luôn mang theo ánh mắt tò mò, mỗi khi em hỏi mọi người về điều gì đó. Dường như em, cũng như bao người phụ nữ khác, mang cho mình một ước mong có được sự chiều chuộng, được nắm giữ quyền hành, được là "bà chủ", vậy nên em đã không ngừng cầu nguyện cho đứa con của mình được là con trai. Nhưng rồi để làm gì, khi cuối cùng em cũng chỉ là người vợ thứ ba, chỉ là người phụ nữ tần tảo như con tằm nhả tơ, đẻ con cho chồng rồi lại hy sinh cả cuộc đời để cung phụng, hầu hạ. Những người phụ nữ xung quanh em cũng không một ai có được niềm hạnh phúc thực sự. Hạnh phúc đối với họ chỉ là người chồng, là trưởng lão và con cái của họ được mãn nguyện. Mợ Hà, người duy nhất có được đứa con trai, cũng bị ám ảnh bởi biết bao nhiêu lần bị sảy thai. Mợ Xuân, người tưởng chừng luôn hạnh phúc với hai đứa con gái mà mình có, thực chất lại đem lòng dan díu với một người không nên và trở thành mối quan hệ bất chính. Để rồi người khổ đau không chỉ mình mợ Xuân, còn chính là cậu Sơn, người đã khẩn cầu cha mẹ mình để không phải chung sống với người phụ nữ anh không yêu. Đau khổ nối tiếp khổ đau, kết cục họa tới. Nàng Tuyết, người con gái dù đã chấp nhận với vận mệnh của bản thân, bị gia đình thông gia trả về, thậm chí chính cha ruột cũng nhìn với ánh mắt chán ngẩm mà ruồng bỏ em. Tất cả những người phụ nữ xung quanh Mây, họ đều mang theo mình số phận hẩm hiu mà ngay từ đầu họ đã phải chấp nhận. Phận là phụ nữ, nhưng sống chỉ như kẻ hầu người thuê. Mặt nước tối tăm trong hang động, nơi chiếc đò chở quan tài của Tuyết chèo qua, chính là hình ảnh cho cái kết bi thảm nhất bộ phim. Đó là khi cái chết hiện hữu và trở thành sự lựa chọn của một người con gái trong trắng, người con gái không mang tội đồ nhưng sự ruồng bỏ của người khác lại khiến nàng chất chứa tâm tình như một kẻ tội đồ. Để rồi dằn vặt, đau đớn mang nàng đến bờ sông nơi dòng nước suối trong róc rách trên vách đá gồ ghề, chấm dứt cuộc đời mình với một chiếc khăn trắng. Và Mây khi ấy, trải qua cuộc sinh đẻ thập tử nhất sinh và đón đứa con đầu lòng của mình trong một cảnh tang thương. Mây không còn tha thiết với chính cuộc sống mà nàng đã chấp nhận và đón nhận. Ánh mắt vô thần ôm lấy đứa con khóc không ngừng, nàng vẫn lẩm bẩm câu hát ru cùng đôi mắt ngấn lệ nhìn vào hư không. Tâm hồn này của Mây, đã không còn nguyên vẹn nữa. Chính nàng không muốn đứa con của mình có một kết cục thảm thương như Tuyết, hay bất kì người phụ nữ nào xung quanh nàng, hay như chính bản thân nàng. Nên Mây đã ngắt bông hoa lá ngón và đặt cho con mình một kết thúc sớm. Khép lại thước phim cũng là hình ảnh bé Nhàn cắt đi mái tóc dài của mình và thả nó trôi theo dòng nước cuốn đi, như chính ước muốn của em được rũ bỏ thân phận người con gái và được sống như một người con trai tự do quyền hành, được có cái quyền năm thê bảy thiếp và không phải chịu cực khổ như bất cứ người phụ nữ nào xung quanh em.
Rốt cuộc,
Những người phụ nữ thời ấy
Có một giây phút nào họ được sống cho chính mình không vậy?



Comments
Post a Comment