Vòng An Toàn



 
  ◐  Ngày còn bé, tớ tưởng tượng tới viễn cảnh của một tương lai tự do. Tự do được bông đùa, được vùng vẫy trong những thứ cám dỗ, thử thách mà cuộc đời đem lại với một niềm tin khá chắc kèo rằng nó sẽ chẳng thay đổi được con người này. Thế là tớ đã đặt bút xuống cuốn sổ nhật ký, liệt kê hàng gạch đầu dòng xiêu vẹo và tạo nên kế hoạch trốn thoát khỏi phụ huynh một cách thật tỉ mỉ. "Lấy 1 triệu trong con heo đất mua vé máy bay", "Phá két lấy hộ chiếu", "Mang 3 bộ quần áo để thay",...
Tớ, 10 tuổi, ấp ủ một giấc mơ được bay thật xa khỏi gia đình.
Tớ, 19 tuổi, chỉ muốn quật thật mạnh vào mặt mình khi ấy và chạy ngay tới ôm bố. Sau đó là đặt hàng ngàn câu hỏi mà giờ mới thắc mắc cho ông ấy.
Cuối cùng thay vì được bay thật xa khỏi gia đình, tớ lại lớn dần theo giai đoạn từng người họ rời xa khỏi tớ. Để cuối cùng, Hà Nội ôm tớ vào lòng, dạy tớ khôn lớn thế nào và cho tớ tình yêu thương khi cảm thấy cô đơn. Hà Nội dạy tớ phải đi đây đi đó một mình, vì sau này sẽ chẳng ai ở bên cạnh mình mãi mãi được đâu. Hà Nội dạy tớ phải tự tạo niềm vui và động lực, vì nếu những điều này chỉ xuất phát từ người khác, cậu sẽ trở thành kẻ ỷ lại, nhàm chán nhất thế kỷ. Tệ hơn là trước khi người khác chán cậu, cậu sẽ chán chính bản thân mình mất.
Cứ thế, từ những năm tháng ấy hình thành cho tớ 1 chiếc vòng an toàn. Chỉ cần tớ ở trong chiếc vòng này và không để ai xâm phạm tới nó, sự yên bình sẽ luôn ở đây bên cạnh tớ.
Đoán rằng ai cũng có 1 chiếc vòng an toàn của riêng mình. Một thế giới, một giới hạn cho riêng và chỉ riêng mình. Nơi không ai có thể phán xét hay xâm phạm dòng suy nghĩ, cảm xúc của cậu. Bởi không phải ai cũng hoàn toàn thấu hiểu ai được mà. Con người đôi khi cũng có những suy nghĩ phức tạp lắm chứ?
Vòng an toàn có thể đem lại cho cậu sự yên bình, nhưng đổi lại nó cũng xây một bức tường lớn giữa cậu với mọi người xung quanh. Và tớ biết dù điều này thật đáng tiếc đối với những người thực sự thương yêu ta, khi họ muốn nhìn thấu ta và chia sẻ những điều thầm kín của riêng mình. Nhưng ai cũng có một nỗi sợ hãi riêng mà không muốn cho người khác thấy. Không phải vì nó đáng xấu hổ, hay nó là nỗi sợ ngớ ngẩn nào đó không đáng. Mà nỗi sợ là một thứ chỉ khi chính mình bước qua được, nó mới thực sự biến mất. Chia sẻ nỗi sợ của mình cho người khác chỉ dễ để họ có thể tổn thương mình hơn thôi. Và dù trong trường hợp họ hiểu nó và cố gắng giúp đỡ mình, nó cũng chỉ càng khiến mình nhìn rõ thấy bản thân thật đáng thương, thê thảm tới mức nào. Có thể đây chỉ là cảm nhận của riêng tớ vì mỗi người một khác mà. Nhưng với những người sớm phải nuôi lớn đứa con sức mạnh tinh thần như tớ, lòng tự trọng là một trong những thứ dễ bị tổn thương nhất. Thì chắc họ sẽ có cảm nhận giống tớ thôi.

Tớ không mong một ngày ai đó có thể phá vỡ vòng an toàn của tớ. Cũng chẳng cần một người có thể giúp tớ bước qua nỗi sợ hãi. Điều tớ cần là bản thân mình có thể vượt qua được, và một ai đó kiên trì bên cạnh tớ trong khoảng thời gian đó. Hoặc một ai đó có thể đem lại sự yên bình giống như khi tớ ở trong vòng an toàn của chính mình vậy. Điều này sẽ khiến tớ tự bước ra và mở lòng với họ, thay vì lúc nào cũng như một chú ốc sên chỉ thòi đầu ra ngoài và dành cả cuộc đời để bò lết qua hết nỗi sợ này tới nỗi sợ khác.




Comments

Popular Posts